Hoàn cảnh - thời điểm: năm Kiến An 13, mùa thu, Tào Tháo tiến chiếm Kinh Châu. Lưu Huyền Đức bỏ Phàn Thành mà chạy, nguy nan khốn đốn ; cuối cùng về Giang Hạ, ở với Lưu Kỳ. Tào Tháo tiến quân uy hiếp Đông Ngô, đóng ở bờ sông Trường Giang, hư trương thanh thế, truyền hịch dụ Tôn Quyền đầu hàng.
Trích đoạn trong Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung:
...
...
...
Châu Du nói:
- Lời tiên sinh rất hợp ý ta. Ngặt vì hiện nay trong quân bị thiếu tên dùng. Vậy phiền tiên sinh đứng ra đốc xuất việc làm tên chống giặc. Đây là việc công, xin tiên sinh chớ từ chối.
Khổng Minh nói:
- Đô Đốc đã phó thác, tôi đâu dám từ nan. Vậy chẳng hay cần bao nhiêu tên, trong thời hạn bao nhiêu ngày?
Châu Du nói:
- Chừng mười vạn mũi tên, trong chừng mười hôm, liệu được chăng?
Khổng Minh đáp:
- Binh Tào gần đến nay mai, nếu đợi trong mười ngày thì hư việc lớn mất.
Châu Du hỏi:
- Vậy tiên sinh liệu chừng mấy hôm thì xong?
Khổng Minh đáp:
- Trong ba hôm, sẽ đem nạp mười vạn mũi tên cho Đô Đốc.
Châu Du nghiêm trang nói:
- Giữa chốn ba quân, tiên sinh chẳng nên nói chơi.
Khổng Minh nói:
- Tôi đâu dám nói chơi với Đô Đốc, nếu không tin tôi xin ký lấy Quân lệnh trạng. Trong ba ngày nếu không xong, tôi xin chịu tội.
Châu Du cả mừng, liền gọi quan Quân Chánh Tư đem giấy bút tới để Khổng Minh làm tờ Quân lệnh trạng trước mặt chư tướng, rồi bày rượu thết đãi, ...
Khổng Minh nói (riêng với Lỗ Tử Kính ):
- Thôi thì Tử Kính giúp dùm tôi cho mượn hai mươi chiếc thuyền, mỗi chiếc có chừng ba mươi quân sĩ, trên thuyền dùng vải xanh làm màn che xung quanh, lại bó cỏ với rơm cho nhiều, tôi sẽ có chước hay.
Lỗ Túc không biết Khổng Minh muốn làm gì, liền hỏi:
- Sao tiên sinh không lo việc làm tên cho đủ, lại nghĩ việc gì thế?
Khổng Minh nói:
- Trong ba ngày, tôi sẽ có mười vạn thì thôi chớ. Xin Tử Kính nhớ kỹ một điều là đừng nói gì với Công Cẩn nhé. Nếu Công Cẩn biết rõ, thì chước của tôi sẽ hỏng ngay.
Lỗ Túc nhận lời, nhưng vẫn không hiểu Khổng Minh định làm gì? Rồi về ra mắt Châu Du.
...
Đến ngày thứ ba, vào đầu canh tư, Khổng Minh bỗng bí mật cho mời Lỗ Túc đến uống rượu.
Lỗ Túc thất kinh hỏi Khổng Minh:
- Công việc đã gấp rồi, sao tiên sinh cứ ngồi uống rượu mãi như vậy?
Khổng Minh nói:
- Uống vài chén cho vui rồi sẽ đi lấy tên cũng chẳng muộn.
Lỗ Túc hỏi:
- Đi lấy ở đâu?
Khổng Minh cười:
- Tử Kính đừng hỏi nữa. Cứ đi rồi sẽ thấy...
Sau đó, lại sai người lấy dây chạc dài, buộc hai mươi chiếc thuyền liền lại với nhau, rồi bảo quân nhắm bờ phía Bắc thẳng tới. Đêm ấy, sương mù xuống mịt trời. Trên mặt nước Trường Giang sương lại càng dày đặc hơn nữa, giáp mặt không trông thấy nhau. Khổng Minh thúc đoàn thuyền lướt tới thẳng tới phía Bắc, như tiến vào chỗ mù mịt vô tận vậy. Đầu canh năm đêm ấy, tiến sát đến thủy trại của Tào Tháo, Khổng Minh sai thủy thủ dàn ngang đoàn thuyền ra, đầu bên đông, đuôi bên Tây, rồi đánh trống vang trời, hò reo ầm ĩ.
Lỗ Túc sợ hãi nói:
- Nếu binh Tào kéo ra thì liệu làm sao?
Khổng Minh cười đáp:
- Tôi liệu trời đang sương mù, Tào Tháo chẳng dám ra, chúng ta cứ việc uống rượu chơi cho vui, đợi tan sương hãy về.
Bấy giờ, Tào Tháo đang ở trong trại, chợt nghe trống đánh, quân reo vang dậy ngoài sông, thì giật mình.
Rồi hai tướng Mao Giới, Vu Cấm lật đật chạy vào cấp báo.
Tào Tháo bèn truyền lệnh:
- Sương mù mờ mịt, chúng bất thần kéo đến, ắt có phục binh, không nên khinh mà ra đánh. Phải truyền quân sĩ dùng cung nỏ bắn cho nhiều.
Hai tướng vâng lệnh lui ra. Tào Tháo lại sai người thẳng lên trại bộ đòi Trương Liêu và Từ Hoảng, mỗi người phải đem ba ngàn quân cung tên sẳn sàng bắn giúp.
Bấy giờ Vu Cấm, Mao Giới sợ Nam quân đánh rấn vào thủy trại, đã huy động thủy quân dàn ra trước mà bắn như mưa. Chốc lát, quân trên trại bộ lại kéo đến giúp sức.
Thế là hai quân thủy bộ hơn một vạn người cứ nhắm ra mặt sông, chỗ có tiếng reo hò mà bắn loạn xạ!
Ai nấy giang thẳng cánh, hì hà hì hục bắn tên như mưa rào.
Khổng Minh đợi một lát, lại ra lệnh cho đoàn thuyền trở mình, đầu quay về Tây, đuôi lộn về đông, rồi sấn gần mãi vào trại Tào, đưa hông bên kia ra... chịu bắn! Lại sai đánh trống mạnh liên hồi, hò thét dữ dội hơn nữa.
Quân Tào càng hoảng sợ, càng bắn nhanh, bắn loạn bội phần.
Cho đến khi mặt trời lên cao, sương mỏng rồi tan dần, Khổng Minh liền truyền quân lui thuyền ra xa lập tức.
Bấy giờ, hai "bức thành cỏ" trên hai mươi chiếc thuyền đã cắm chi chít những tên như lông chim.
Quân Tào xem lại thì chỉ thấy chừng hai chục chiếc thuyền toàn là rơm với cỏ
...
...
...
Phân tích:
Thứ 1: Gia Cát Lượng không thể nào biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau
Gia Cát Lượng xem thiên văn có thể biết đêm ấy có sương mù dày đặc nhưng không thể nào biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau. Không thể nào biết được !
Tất cả các môn học đều có giới hạn, không có sự tuyệt đối ; riêng môn thiên văn thì chẳng thể cao siêu đến mức như LQT diễn tả, LQT chỉ "làm quá" nó lên thôi. Hãy suy xét lý luận của tôi :
Khi xem thiên văn có thể biết đêm ấy có sương mù dày đặc, nhưng đó là có sương mù trong một vùng khá rộng lớn, rất rộng lớn, không thể nào biết được đêm ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, trên một khúc sông Trường Giang !
Nói một cách khác, giới hạn của thiên văn là địa lý, có chỗ giáp mặt không trông thấy nhau, có chỗ sương mù khá dày đặc mà thôi. Địa lý là hình thế đồng bằng, rừng núi, khúc sông, thành thị ; phép xem thiên văn của Gia Cát Lượng chỉ chính xác giỏi lắm ở nơi rừng núi, như Ngoạ Long Cương !
Đó là nếu thật sự biết phép xem thiên văn !
Gia Cát Lượng không thể nào biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, nên chẳng thể nào thi hành mưu kế ‘thuyền cỏ hứng 10 vạn mũi tên’ !
Thứ 2: Ngược lại, Lỗ Tử Kính (Lỗ Túc) có thể biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, Lý do Gia Cát Lượng không thể nào biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau. Ngược lại, Lỗ Tử Kính có thể biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, Tại sao ?
-Bởi vì : Lỗ Tử Kính đã ở Đông Ngô đã 10 năm, từng đi tuần sông khắp sông Trường Giang, xem xét địa hình địa thế sông Trường Giang (các võ tướng như Lỗ Tử Kính , Chu Công Cẩn không ngồi chơi xơi nước, rượu chè be bét, mà thường đi duyệt binh, thường đi xem xét địa hình địa thế, nhất là những vùng biên giới để đề phòng kẻ địch đến đánh). Cho nên , Lỗ Tử Kính biết rằng mỗi năm , vào khoảng ngày tháng đó, chỗ ấy, có sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau
Tất cả các môn học đều có giới hạn, không có sự tuyệt đối ; riêng môn thiên văn thì chẳng thể cao siêu đến mức như LQT diễn tả, LQT chỉ "làm quá" nó lên thôi. Hãy suy xét lý luận của tôi :
Khi xem thiên văn có thể biết đêm ấy có sương mù dày đặc, nhưng đó là có sương mù trong một vùng khá rộng lớn, rất rộng lớn, không thể nào biết được đêm ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, trên một khúc sông Trường Giang !
Nói một cách khác, giới hạn của thiên văn là địa lý, có chỗ giáp mặt không trông thấy nhau, có chỗ sương mù khá dày đặc mà thôi. Địa lý là hình thế đồng bằng, rừng núi, khúc sông, thành thị ; phép xem thiên văn của Gia Cát Lượng chỉ chính xác giỏi lắm ở nơi rừng núi, như Ngoạ Long Cương !
Đó là nếu thật sự biết phép xem thiên văn !
Gia Cát Lượng không thể nào biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, nên chẳng thể nào thi hành mưu kế ‘thuyền cỏ hứng 10 vạn mũi tên’ !
Thứ 2: Ngược lại, Lỗ Tử Kính (Lỗ Túc) có thể biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, Lý do Gia Cát Lượng không thể nào biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau. Ngược lại, Lỗ Tử Kính có thể biết được đêm ấy, chỗ ấy, sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau, Tại sao ?
-Bởi vì : Lỗ Tử Kính đã ở Đông Ngô đã 10 năm, từng đi tuần sông khắp sông Trường Giang, xem xét địa hình địa thế sông Trường Giang (các võ tướng như Lỗ Tử Kính , Chu Công Cẩn không ngồi chơi xơi nước, rượu chè be bét, mà thường đi duyệt binh, thường đi xem xét địa hình địa thế, nhất là những vùng biên giới để đề phòng kẻ địch đến đánh). Cho nên , Lỗ Tử Kính biết rằng mỗi năm , vào khoảng ngày tháng đó, chỗ ấy, có sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau
Thứ 3: Phải từng đi thử bằng thuyền từ bờ sông này sang bờ sông kia, vào lúc sương mù dày đặc
Lỗ Tử Kính biết rằng mỗi năm , vào khoảng ngày tháng đó, chỗ ấy, có sương mù dày đặc, giáp mặt không trông thấy nhau . Ngoài ra, ông đã từng đi thử bằng thuyền từ bờ sông này sang bờ sông kia, vào lúc sương mù dày đặc. Phải đi thử mới được ! Có thế thì mới lợi dụng được địa hình và sương mù để đánh nhau ! Chẳng thể ấm ớ như Gia Cát Lượng , đến phút cuối mới ‘ra lệh’ bơi thuyền đến gần trại địch.
Thứ 4: Không những thế, vào thời điểm hai nước giao tranh, đi từ bờ này sang bờ kia , phải có tướng lệnh của Chu Công Cẩn , nhất là đêm ấy có sương mù, cần có thêm ...tướng lệnh của Chu Công Cẩn
Riêng Lỗ Tử Kính, Tham-mưu Trưởng Đông Ngô lại là bạn thân và ân nhân của Chu Công Cẩn, thì có thể lạm quyền không dùng tướng lệnh của Chu Công Cẩn, nhưng Lỗ Tử Kính là quân tử, không làm chuyện rối loạn quân pháp như thế => rốt cuộc: vẫn phải có tướng lệnh của Chu Công Cẩn !
Đây là điều kiện quân pháp làm cho Gia Cát Lượng không thể nào thực thi một mưu kế như vậy
Và nhất là đêm ấy có sương mù, cần có thêm ... MẬT MÃ để ra khỏi chiến tuyến Đông Ngô , trại thủy binh Đông Ngô. (Lại một điều kiện quân pháp làm cho Gia Cát Lượng không thể nào thực thi một mưu kế như vậy)
---------------------------------------
Kết: => Kế ‘thuyền cỏ hứng 10 vạn mũi tên’ là của Lỗ Tử Kính chẳng phải của Gia Cát Lượng , chắc chắn là của Lỗ Tử Kính ! La Quán Trung cũng đã nói phân nửa sự thực : người làm ‘thuyền cỏ’ là Lỗ Tử Kính , quân tướng trong thuyền là của Lỗ Tử Kính !





Nhận xét
Đăng nhận xét