Chuyển đến nội dung chính

Giải mã võ công thực sự của Ngụy vương Tào Tháo

Cuộc đời Tào Tháo đặc biệt nổi bật trong lĩnh vực quân sự, chính trị, văn học nhưng ít người biết rằng, ông cũng là bậc cao thủ, tinh thông võ nghệ thời Tam quốc.


Phác họa hình ảnh Tào Tháo.
Tào Tháo (155-220) là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất cuối thời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người đặt nền móng hình thành Tào Ngụy thời Tam quốc. La Quán Trung phác họa hình tượng Tào Tháo trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa có phần cảm tính, chưa thật đúng với con người Tào Tháo. Loạt bài này sẽ tập trung khai thác câu chuyện bí ẩn xung quanh cuộc đời Tào Tháo và những khía cạnh Tam quốc diễn nghĩa chưa đề cập.
Theo trang mạng TimeTW, Tào Tháo là người như thế nào, lịch sử Trung Quốc trải qua nhiều giai đoạn có những đánh giá khác nhau.
Học giả Dịch Trung Thiên nhìn nhận, “Tào Tháo vừa hết sức thông minh, vừa ngu ngốc vô cùng; vừa xảo quyệt nguy hiểm và thẳng thắn trung thực; vừa hào phóng nhưng cũng hẹp hòi ích kỷ”. Có thể nói, Tào Tháo là một bậc tuấn kiệt, có khí phách anh hùng nhưng cũng không kém phần tiểu nhân.
Tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung đưa ra quan điểm phê phán Tào Tháo nhưng cũng có những người không ngớt lời khen. Danh thần Đông Hán Kiều Huyền nói với Tào: “Thiên hạ sắp đại loạn, chỉ có bậc nhân tài kiệt xuất mới có thể đứng ra giải cứu thiên hạ. Lẽ nào người đó chính là các hạ?".
Nhà phân tích thời Đông Hán, Hứa Thiệu cũng từng nhận định: "Tào Tháo là năng thần trị thiên hạ, là gian hùng thời loạn thế".
Cuộc đời Tào Tháo đặc biệt nổi bật trong lĩnh vực quân sự, chính trị, văn học nhưng ít người biết rằng, ông cũng là bậc thấy về võ thuật thời Tam quốc.
Dùng tuyệt kỹ đột nhập cấm cung
Cuốn “Dị đồng tạp ngữ” của tác giả Tôn Thịnh thời Đông Tấn (317-420) có ghi chép lại việc Tào Tháo bí mật một mình đột nhập vào phòng ngủ của Trương Nhượng,  hoạn quan nhà Đông Hán giữa đêm khuya.
Trương Nhượng cho rằng, Tào Tháo có mưu đồ bất chính nên lệnh vệ binh vây bắt. Nhưng Tào Tháo “dùng một tay múa thương bảo vệ bản thân rồi nhảy qua tường trốn thoát”.

 
Trương Nhượng là một trong 10 Thập thường thị (hoạn quan) chi phối triều đình Đông Hán. Ngay cả Đại tướng quân Hà Tiến cũng mất mạng dưới tay Nhượng. Cấm vệ quân dưới quyền Trương Nhượng đều những binh sĩ tinh nhuệ nhất.
Dù Tào Tháo có dùng thủ đoạn tinh vi hơn thì việc ám sát Trương Nhượng cũng khó có thể thành công. Nhưng dù vậy, việc Tào Tháo một mình đột nhập cung cấm rồi thoát ra ngoài thành công cũng cho thấy võ công thượng thừa của Ngụy vương.
Giết lầm người vì nghi kỵ
Để diệt trừ gian thần Đổng Trác, Tào Tháo từng liều lĩnh thực hiện nhiệm vụ ám sát nhưng kết quả thất bại. Bản thân Tào Tháo phải chạy trốn khỏi kinh thành tới nương nhờ nhà Lữ Bá Xa.
Vì tính khí đa nghi, Tào Tháo đã ra tay giết chết cả nhà họ Lữ. Câu chuyện này lưu truyền về sau có ba phiên bản.
Ghi chép mang tên Tam quốc chí của học giả Trần Thọ viết, Tào Tháo tới Lữ gia, bị con trai Lữ cùng môn khách trong nhà mưu toan cướp tiền của, Tào Tháo bèn rút kiếm sát hại hàng chục người.
Cuốn “Thế ngữ” viết, khi Tào Tháo tới, Lữ Bá Xa không ở nhà mà chỉ có 5 người con trai tiếp đãi. Tào Tháo mệt mỏi vì phải đào tẩu, lại nghi ngờ Lữ gia âm mưu hại mình, nên dùng kiếm giết 8 người nhà họ Lữ trong đêm rồi bỏ đi.
"Dị đồng tạp ngữ" thì viết, Tào Tháo nghe thấy tiếng mài dao, bèn nghi ngờ Lữ gia muốn hại mình nên đã chủ động ra tay trước, giết hại toàn bộ gia đình Lữ Bá Xa.

 
Tào Tháo trong bộ phim Tân Tam quốc diễn nghĩa.
Những câu chuyện này dù chính xác hay không, thì người đời sau có thể nhận thấy võ công của Tào Tháo. Trước khi rời nhà Lữ Bá Xa, Tào Tháo để lại câu nói nổi tiếng: “Thà ta phụ người, chứ không để người phụ ta”.
Phá vòng vây 10 vạn quân Lữ Bố
Thời kỳ gia nhập liên minh thảo phạt Đổng Trác, Tào Tháo liên tục nếm mùi thất bại, tổn thất lực lượng nghiêm trọng và thậm chí còn bị thương, phải cùng Hạ Hầu Đôn chạy về Dương Châu chiêu binh mãi mã.
Thứ sử Dương Châu Trần Ôn và Thái thú Đơn Dương Chu Hân cho Tào Tháo 4.000 quân. Nhưng giữa đường hành quân xảy ra tạo phản.
Phản quân hỏa thiêu doanh trại Tào Tháo trong đêm, buộc Tào Tháo liều chết đột phá vòng vây tìm đường thoát. Trong tình thế hỗn loạn, Tào Tháo một mình giết hàng chục loạn quân.
Năm 193, Tào Tháo nghi ngờ Từ Châu mục Đào Khiêm giết cha mình là Tào Tung, bèn đem quân "huyết tẩy Từ Châu".
Điều này khiến mưu sĩ Trần Cung bất mãn và bỏ Tào Tháo, sau đó cùng Trương Mạc ở Duyện Châu tôn Lữ Bố làm Thứ sử Duyện Châu, lãnh đại quân đánh Tào.
Lữ Bố tập kích đại bản doanh của Tào Ngụy tại Duyện Châu là Bộc Dương, buộc Tào Thái phải rút quân ở Từ Châu về đối phó.
Trong cuộc chiến này, Tào Tháo bị các tướng Cao Thuận, Trương Liêu, Tạng Bá, Ngụy Tự, Hầu Thành... vây khốn.
Tào Tháo mặc dù có các tướng Tào Hồng, Vu Cấm, Nhạc Tiến, Điển Vi yểm trợ nhưng cũng rơi vào vòng vây trước 10 vạn đại quân Lữ Bố.

 
Tào Tháo và Lữ Bố.
Tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa mô tả: "Chúng tướng tử chiến, Tào Tháo tiên phong xung trận".
Về sau, dù thất bại nhưng một lần nữa, Tào Tháo đơn thương độc mã thoát khỏi vòng vây của Lữ Bố.
Tình tiết màn phá vây của Tào cũng được mô tả hết sức ly kỳ: "Từ trong ánh lửa, Lữ Bố cầm kích phi ngựa tới. Tào Tháo lấy tay che mặt phóng ngựa đi. Lữ Bố từ sau đuổi theo, cầm Phương Thiên Họa Kích gõ lên mũ giáp của Tào Tháo hỏi - 'Tháo ở đâu?' Tào chỉ về hướng ngược lại đáp - 'Kẻ cưỡi ngựa vàng phía trước chính là hắn’. Lữ Bố nghe xong thúc ngựa đuổi theo. Tháo quay ngựa, âm thầm bỏ đi về phía Đông".
Đối với chuyện Tào Tháo nhiều lần phá vây "thập tử nhất sinh", có học giả hiện đại dùng câu thơ trong bài "Hiệp khách hành" của Lý Bạch để bình về bản lĩnh cao siêu của ông - "Thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành" (10 bước giết 1 người, giết tới ngàn dặm).
Trổ tài bắn cung “bách phát bách trúng”
Tam quốc chí của Trần Thọ viết, Tào Tháo tài nghệ hơn người, bắn cung “bách phát bách trúng”, tay không địch mãnh thú. Tào Tháo từng bắn được 63 con chim trĩ trong cuộc đi săn ở Nam Bì.

 
Tào Tháo cũng là người tinh thông võ nghệ thời Tam quốc. Ảnh minh họa.
Khi Tào Tháo nghênh đón Thiên tử, định đô ở Hứa Xương, ông từng nghe theo kiến nghị của Trình Dục mời vua đi săn. Hán Hiến Đế dù không bằng lòng nhưng cũng không dám chống lại Tào.
Lúc đi săn, Hiến Đế bắn 3 phát liền không trúng, Tào Tháo bèn tiếp lấy Bảo Điêu cung, Kim Phê tiễn trong tay vua, một tên bắn ra trúng ngay lưng hươu.
Quần thần khi đó nhìn thấy Kim Phê tiễn, đều cho là Thiên tử bắn trúng, đồng thanh hô "Vạn tuế".
Tinh thông “thập bát ban võ nghệ”
Trước đại chiến Xích Bích, Tào Tháo ra lệnh bày rượu ở đại doanh. Có rượu vào, Tào Tháo đứng trên mũi thuyền nói: "Ta phá Hoàng Cân, bắt Lữ Bố, diệt Viên Thuật, thu phục Viên Thiệu, dấn thân phương Bắc, bình định Liêu Đông, tung hoành thiên hạ, không uổng chí trượng phu".
Ngay lúc Tào Tháo cao hứng, Thứ sử Dương Châu Lưu Phức lỡ nói điều chẳng lành, lập tức bị Tháo dùng cây giáo dài đâm chết.
Trong cơn say, Tào Tháo vẫn đủ khả năng kiểm soát trọng binh dài 2m chỉ bằng một tay, chứng minh ông không chỉ văn tài xuất chúng, mà đẳng cấp "túy quyền" cũng hết sức đáng nể.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nhân vật Tam Quốc: Lưu Bị

Lưu Bị – Anh hùng thiên hạ chỉ có sứ quân và Tháo này thôi! Quả thật, Lưu Bị rất xứng danh với lời khen tặng này của Tào Tháo. Nhiều người cho rằng Lưu Bị không xứng đáng anh hùng cũng có lý riêng, tôi sẽ nói rõ hơn về “anh hùng” của Lưu Bị. Lưu Bị, tên chữ là Huyền Đức, là dòng dõi Trung Sơn Tĩnh Vương, cháu chắt xa của Hiếu Cảnh Hoàng đế (Các Hoàng đế đầu tiên nhà Hán là Cao Tổ, Hiếu Huệ đế, Văn Đế, Cảnh đế, Vũ đế …). Thực chất Huyền Đức là tầng lớp quý tộc suy vi của Hán tộc, truyền đến đời Huyền Đức thì đã suy, nên Huyền Đức sinh ra trong nghèo khổ, cha mất sớm, phải đi làm nghề dệt chiếu đóng dép để kiếm ăn. Sinh thời, Huyền Đức là một người con có hiếu, thờ Lư Thực và Trịnh Huyền làm thầy, kết bạn với Công Tôn Toản. Lưu Bị đã sớm bày tỏ ý chí của mình “Sau này lớn lên ta làm vua cũng sẽ làm cỗ xe như thế” (hồi 1 – nói về cây dâu nhà Huyền Đức). Tướn...

Gốc gác Lưu Bị và Tào Tháo, ai "bự" hơn ai?

Không chỉ là hai bá chủ lớn thời Tam Quốc, Lưu Bị và Tào Tháo còn là hai kẻ có nhiều duyên nợ.  Họ từng chung chiến tuyến chống Đổng Trác, rồi đối đầu với nhau ở Từ Châu, sau lại cùng chống Lữ Bố, xưng tụng nhau qua cố sự “uống rượu luận anh hùng” nổi tiếng, cuối cùng trở thành đại địch của nhau tại Kinh Châu và Hán Trung, bại qua thắng lại, rốt cuộc là cùng chia thiên hạ. Không chỉ là hai bá chủ lớn thời Tam Quốc, Lưu Bị và Tào Tháo còn là hai kẻ có nhiều duyên nợ.  Sự đối nghịch giữa hai hình tượng “tuyệt nhân” và “tuyệt gian” này không chỉ giới hạn trong tiểu thuyết, mà còn được tiếp nối trong giới đọc  Tam Quốc qua việc không ngừng so sánh Tào – Lưu từ nhiều phương diện: năng lực cầm quân, mị lực lãnh đạo, khả năng hiệu triệu... Ở cuộc tranh luận không hồi kết này, có một định kiến đã hằn sâu trong lòng nhiều người đọc Tam Quốc về vấn đề gốc gác:  Tào Tháo  là con cháu hoạn quan, danh tiếng không tốt; còn Lưu Bị là dòng dõi hoàng thất...

Tôn Quyền và lá thư làm Tào Tháo lui binh "không kèn không trống"

Một trận chiến được ví như tên đã lên cung, sẵn sàng bùng nổ bất kỳ lúc nào, lại kết thúc một cách bình lặng đến khó hiểu chỉ nhờ một lá thư Tôn Quyền gửi Tào Tháo. Tào Tháo từng tán dương Tôn Quyền - "Sinh con phải như Tôn Trọng Mưu". Câu nói này của ông lưu truyền suốt 1.700 năm, và trở thành một câu nói rất nổi tiếng ngày nay. Kỳ phùng địch thủ Tôn Quyền là con trai "mãnh hổ Giang Đông" Tôn Kiên, em trai Tiểu Bá Vương Tôn Sách. Tôn Kiên và Tào Tháo từng là "chiến hữu" trong chiến dịch thảo phạt Đổng Trác của 18 lộ chư hầu Quan Đông. Câu nói trên được Tào Tháo nói ra vào tháng Giêng, năm Kiến An 18 (213), khi Tôn Quyền đã kế thừa sự nghiệp từ cha, anh, trở thành quân chủ của Đông Ngô, đứng ngang vai cùng Tào Ngụy và cũng là đối thủ mạnh nhất của Tào. Vào năm này, Tào Tháo thống lĩnh 40 vạn đại quân Nam hạ đánh Đông Ngô ở Nhu Tu Khẩu, hòng báo mối thù thất bại tại Xích Bích 5 năm trước đó. Để tăng cường phòng tuyến mạn Bắc Trường Giang, Tôn Quyền th...